Tạo hóa đang trêu đùa ta – Độc cô cầu bại

   Ở phía bắc huyện Châu Thành đời nhà Tống bấy giờ,có một đại gia trang tên gọi là Độc Cô Trang Gia.Người đứng đầu là Độc Cô Thị .Ông xuất thân bần hàn,cha ông là Độc Cô Sở chết cùng vợ sau một trận chiến.Người ta tìm thấy ông may mắn còn sống sót trong một đống xác.Lúc đó,ông mới chỉ có 6 tuổi.Từ đó,ông chịu khó xin làm thuê trong trấn để kiếm ăn qua ngày,nhờ chân tay nhanh nhẹn nên cuộc sống cũng không đến nỗi quá khó khăn.Đến năm 16 tuổi cũng tích góp được ít tiền rồi chuyển sang buôn bán.Nhờ kinh nghiệm bươn trải và tài năng trong kinh doanh,đến năm 30 tuổi ,nhà ông bỗng trở thành đại gia trang giàu có bậc nhất huyện Châu Thành lúc bấy giờ.Đến cả quan viên cai quản quanh khu đó cũng phải kính nể và nhường nhịn nhà ông vài phần.Bon họ cũng kiếm được không ít tiền từ  Độc Cô Trang.Họ cũng rõ nhà ông thậm chí có thừa điều kiện để mua được mấy chức quan như họ đang nắm giữ.Đúng là đồng tiền có sức mạnh thật đáng sợ!..

 

Độc cô Gia Trang

      Một lần Độc Cô Thị nghe tin có một vị lão chân nhân có tiếng từ kinh thành có việc vô tình đi ngang qua chỗ ông,tên gọi là Hạc Tiên Sinh.Người này tinh thông tướng số,có tài năng đoán trước được tương lai, giải trăng xóa hạn,bí thuật âm dương phong thuỷ đều xuất chúng.Thiên hạ đã đồn đại nức tiếng bấy lâu nay.Ông mừng lắm quyết mời bằng được về để xem vận hạn cho nhà mình..Hạc tiên sinh sau khi xem qua phong thủy quanh trang,rồi lật bàn tay của Độc Cô Thị và vợ ông xem một lúc,mới thở dài mà phán rằng :”2 vợ chồng Ngài chỉ sống được đến năm 40 tuổi.Đây là số mệnh, không thể thay đổi”. Ông tìm cách cầu xin vị này nghĩ cách giúp, nhưng người này vẫn cứ một mực khẳng định rằng đây là số phận an bài,không cách thay đổi..Độc Cô Thị nghe xong tuy rằng rất buồn vì không còn sống được lâu nữa nhưng ông vẫn phải cắn răng chấp nhận kết cục này.Hai vợ chồng ông chỉ có một người con trai duy nhất ,năm nay lên 6 tuổi,tên là Độc Cô Ẩn.Lúc Hạc Lão xem bàn tay con ông,bỗng mở to mắt thốt lên kinh ngạc và chỉ lặp đi lặp lại mấy câu như “thật không thể tin được,sao lại thế này,..”Và nói rằng đứa trẻ này ta không thể xem được,nhưng chắc chắn sẽ là một nhận vật xuất chúng,vang danh trong thiên hạ.Độc Cô Thị nghe thấy thế mừng lắm.Dù sao thì ông trời cũng không tuyệt đường người.Vẫn để lại cho gia đình ông một tia hi vọng cuối cùng.Ông bèn thưởng lớn cho Hạc Lão tiên sinh rồi từ đó tập trung dành nốt quãng thời gian còn lại của đời mình để nuôi dạy con trai.

 

Hạc tiên sinh

    Độc Cô Ẩn từ nhỏ mặt mũi đã khôi ngô tuấn tú,nhưng tính cách còn hơi trầm và nhút nhát.Đặc biệt là chậm chạp,không giống như cha.Độc Cô Thị thấy vậy sợ rằng con mình sau này sẽ khổ,cũng không chắc có thể gánh vác được sự nghiệp làm ăn của trang sau này.Bởi vậy mà ông thường tỏ vẻ buồn phiền và lo lắng cùng vợ..Sau lần được Hạc tiên sinh tiên đoán.Ông quyết tìm và phát huy cho được tài năng của con trai mình.Mời bằng được các danh sư mà ông biết từ khắp nơi về dạy con.Ngoài văn chương,ông còn mời thêm các vị cao thủ,chủ trì các phái như Thiếu Lâm,Cái Bang,Nga My,Võ Đang,Thiên Sơn,Minh Giáo,… ít nhất cũng có khoảng 9 đại danh phái nổi tiếng lúc bấy giờ về dạy võ công cho Độc Cô Ẩn. Thật bất ngờ ,Độc Cô Ẩn không những được thầy khen về tài văn chương,lại còn được các sư phụ khen là có năng khiếu về võ thuật.Đặc biệt là kiếm pháp tiến bộ nhanh vượt bậc so với người khác.Học một hiểu mười,không chỉ biến hóa về chiêu thức,mà còn hiểu rõ về tâm pháp,…Hằng ngày ông nhìn thấy con mình hăng say học tập ,rèn luyện,quên hết cả chơi bời,ông mừng rơi nước mắt và nghĩ thầm:”Rồi một ngày nào đó Độc Cô Trang nhà ta sẽ vang danh thiện hạ”…

 

Ngày mai tươi sáng

    Sau gần mười năm,chỉ còn vài tháng nữa là tròn mười năm kể từ ngày Hạc tiên sinh đến nhà ông,Độc Cô Thị cùng vợ đang khỏe mạnh bỗng đổ bệnh nằm liệt giường một chỗ.Toàn bộ Độc Cô Gia Trang hoạt động kinh doanh đều bị ngừng lại.Tinh thần mọi người đều trở lên buồn rầu,ủ rủ,…Độc Cô Thị biết rằng ngày tàn của mình sắp đến rồi,nhân lúc tâm trí còn chưa tũng quẫn,ông gọi con trai vào và nhắc nhở những lời cuối cùng trước khi ông lên đường…Vài tháng sau đúng tròn 10 năm,không sai một khắc, ông và vợ tắc thở,từ trần để lại Độc Cô Trang cho Độc Cô Ẩn kế nghiệp.Độc Cô Ẩn năm nay đã 16 tuổi trở thành một thiếu niên anh tuấn,thân cao tám thước nhờ luyện tập chăm chỉ nên thân hình rắn chắc,nội công thâm hậu,đặc biệt là kiếm pháp tinh thâm,biến ảo khôn lường nhờ kết hợp nhiều điểm mạnh từ các môn phái khác nhau..Còn về văn chương,thì mới năm trước đã thi đỗ bảng nhất trạng nguyên ở Kinh Thành.Nhưng không làm quan mà lấy lí do cha mẹ thường không được khỏe và tuổi còn nhỏ lên muốn về quê rèn luyện thêm.Sau khi thay cha kế nghiệp gia trang,vì không nhanh nhẹn giỏi giang về kinh doanh giống như cha lên hắn nhường lại quyền kinh doanh cho các lão bá trong trang.Thường xin đi áp tiêu bảo vệ các chuyến hàng lớn và tham mưu ý tưởng,công vụ,…Nhân dịp ngao du đó đây,ngắm cảnh.Dù sao ở tuổi này của hắn vướng vào làm ăn đau đầu vẫn còn quá sớm..

  •  

    Độc Cô Ẩn

    Một lần tình cờ dẫn đầu thương hội đi ngang qua một sơn cốc,bỗng nghe tiếng hét thất thanh từ một sơn trang nhỏ phía sau núi.Độc Cô Ẩn ra hiệu cho mọi người dừng lại,điều chỉnh đội hình bảo vệ cả đoàn.Rồi nhanh chóng dẫn vài thân tín cùng hắn tiến lại xem.Vào đến nơi thì phát hiện mọi thứ ngổn ngang,người chết khắp nơi quanh trang,trông giống như một vụ cướp đoạt tài sản.Trang này mặc dù nhỏ nhưng cũng thuộc diện khá giả,nhìn quanh nội thất trang trí cũng không đến nỗi tồi.Quanh trang không còn một bóng người,đoán rằng bọn cướp cũng đã nhanh chóng rút lui sau khi đạt được mục đích.Đang định cho người báo quan rồi rời đi thì bỗng nghe tiếng sột soạt, từ một góc 3 bốn người nằm,bỗng đứng dậy một cô bé người đầy máu, chạc khoảng 9 10 tuổi,chạy nhào đến xác của một cặp nam nữ trung niên lay gọi cha mẹ rồi òa khóc nức nở.Trong trang viên chỉ có 2 người này là ăn mặc sang trọng,,có lẽ là 2 vợ chồng trang chủ.Cô bé thì mặc quần áo giống người làm thuê trong trang.Lại gần hỏi thì cô bé cho biết,trong lúc cấp bách,cha mẹ cô,bắt cô thay y phục.Rồi sau đó thấy cảnh chém giết mà sợ quá,ngất đi lúc nào không hay.”Giờ ta chỉ có một mình,mong các vị đại nhân cứu giúp,sau này lớn lên ta nhất đinh phải báo thù cho cha mẹ ta”.Thấy cô bé mặt mũi xinh xắn,Độc Cô Ẩn cũng tội nghiệp,thu nhận làm đệ tử,rồi dạy võ công để sau này cô có thể tìm cách báo thù cho gia đình.Dù sao cũng là một cơ duyên trùng hợp,đúng lúc hắn đi qua đây,chi bằng làm một việc tốt.

 

     5 năm trôi qua nhanh chóng,Cô bé ngày nào đã tròn 16 tuổi,cô lớn lên trông cực kì xinh đẹp,mặt mày thanh tú,thân hình thon thả tựa như tre nghiêng trong gió.Nàng tên gọi là Dương Quý San.5 năm trôi qua nàng theo Độc Cô Ẩn học tập, võ công tiến bộ không ngừng.Mặc dù không có tư chất giống như hắn nhưng vì thầy giỏi,trò siêng nên cũng không đến nỗi tệ.Còn về chuyện báo thù nàng cũng đã sớm từ bỏ khi nghe sư phụ nhiều lần giảng đạo như “thù hận chỉ càng chất chứa thêm thù hận,v.v…”Dù sao thì chỉ một đám cướp vô danh,cũng khó mà tìm ra manh mối. Nàng và Độc Cô Ẩn,một cặp thanh thiếu niên ở bên cạnh nhau trong một thời gian dài,cũng đã sớm nảy sinh tình cảm,nhưng chưa hề nói thành lời hay từng đi quá giới hạn lần nào.Về phần Độc Cô Ẩn,mặc dù biết trong lòng mình có phát sinh tình cảm đặc biệt dành cho nàng,nhưng vẫn luôn tự cho rằng bản thân là sự phụ nàng,nên có lẽ chỉ là tình cảm yêu quý đệ tử thông thường thôi,tuyệt đối không phải điều gì khác..

 

Dương Quý San

    Một hôm trên đường thương hội trở về Châu Thành,bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu của một ai đó.Mọi người theo hướng truyền lại thì gặp một hố săn bên dưới có một thiếu niên trạc 17 tuổi,bèn tìm cách cứu hắn lên.Nguyên tên này là Trịnh Văn Đoàn,thiếu công tử của Trịnh Gia,cũng là một gia đình giàu có ở huyện Châu Thành.Nếu so với Độc Cô Trang thì cũng không cách biệt là mấy.Hắn kể trong lúc đi săn,mải rượt đuổi con mồi mà bất cẩn rớt xuống hố.Tưởng phải nhin đói vài ngày mới được người nhà tìm đến cứu lên.May mắn,sáng hôm sau nghe thấy tiếng thương hội nhà Độc Cô đi qua bèn lên tiếng kêu cứu,rồi xin về cùng.Trịnh Văn Đoàn khí chất nho nhã,cũng biết võ công,mặc dù không cao,ở hắn toát lên vẻ thư sinh,anh tuấn,khiến cô gái nào gặp qua cũng muốn nhìn trộm hắn một cái.Đặc biệt hắn còn có tài ăn nói lấy lòng người khác. Hắn để ý thấy đi cạnh Độc Cô Ẩn có một cô nương xinh đẹp.Bèn dò hỏi và tìm cách lân la làm quen thì mới biết hai người chỉ có quan hệ sư đồ.Từ đó trên suốt quãng đường đi, luôn tìm cách trọc ghẹo,trinh phục Dương Quý San.Độc Cô Ẩn thấy thế thì có vẻ không thích nhưng vẫn không nói gì.Cố đợi vài ngày nữa về đến Châu Thành là xong.Hắn cũng không muốn Trịnh Gia và Độc Cô Trang có xích mích tình cảm.Về phần Quý San mặc dù thấy một công tử nhỏ nhã tìm cách chinh phục mình nhưng nàng vẫn luôn tìm cách cự tuyệt.Vì đi bên nàng vẫn là sư phụ,người vừa có ân,vừa có tình với nàng.Chính vì vậy mà Độc Cô Ẩn cũng lấy làm yên lòng hơn.Trịnh Văn Đoàn thì lại không dễ dàng từ bỏ,hắn đã đẹp trai lại còn thêm tật trai mặt ,càng khó thì lại càng thích.Một hôm,hắn đánh bạo nhân lúc mỹ nhân không để ý,bèn hôn trộm nàng một cái.Cảnh đó đập vào mắt nhiều người ,trong đó có cả Độc Cô Ẩn.Hắn tức lắm,chỉ muốn lấy mạng tên Trịnh Gia này một kiếm cho hả giận,nhưng rồi lại thôi.Tối hôm đó hắn đi dạo cùng Quý San rồi hỏi nàng:”Ngươi thích hắn phải không ?”.

 Quý San lập tức đáp:”Sư phụ ta không có,có vẻ như chàng thích ta nhưng nếu người không thích,ta tuyệt đối cự tuyệt chàng,..” .

“Hừ,lí do chỉ là vì ta đang đứng cản mũi các ngươi hả,Được.”Vừa dứt lời liền dùng khinh công dời đi.Cơn giận trong lòng lại dâng lên hệt như lúc hắn bắt gặp cảnh đó.

 Quý San vội đuổi theo gọi nhưng không theo kịp.Trước giờ sư phụ mà giận thì thường bỏ đi ở một mình,nàng không thể tìm được.

 

Trịnh Văn Đoàn tán tỉnh Dương Quý San

 

Độc Cô Ẩn dùng khinh công bỏ đi

    Độc Cô Ẩn đến chỗ thân tín bàn giao lại công việc , rồi tìm một nơi yên tĩnh để giải sầu,trước giờ hắn vẫn thường như vậy .Mười năm,Độc Cô Thị tập trung dạy con văn võ song toàn nhưng tách biệt hoàn toàn với cuộc sống bên ngoài và những đứa trẻ khác.Cho nên về chuyện tình cảm nam nữ cùng trang lứa,con hắn thực sự không có kinh nghiêm,nếu không muốn nói là chẳng biết gì. Hắn lấy cớ đi tu luyện vài tháng, thực sự cũng là tu luyện thật.Hắn muốn sáng tạo ra một bộ kiếm pháp mới,tập trung điểm mạnh,khắc phục điểm yếu của chín đại môn phái hắn theo học.Đặt tên gọi là Độc Cô Cửu Kiếm.

 

Độc Cô Cửu Kiếm

    Sau vài tháng tập trung tu luyện cuối cùng Độc Cô Cửu Kiếm đã hoàn thành.Bộ kiếm pháp này quả là một tuyệt học võ lâm.Mỗi lần xuất kiếm ra là ngàn vạn tư thế biên hóa,hư ảo khó lường,đặc biệt chỉ có công mà không có thủ,hay nói cách khác là lấy công làm thủ.Dù cho đối phương có ra tay trước nhưng chiêu thức vẫn đến sau Độc Cô kiếm thức,vì vậy nếu đối thủ không muốn mất mạng,chỉ có cách duy nhất là thu tay lại đỡ.(Vấn đề là có đủ nhanh để đỡ được hay không thôi 😏) ..Trong thời gian luyện kiếm,Độc Cô Ẩn cũng đã nghĩ thông suốt chuyện của hắn và Dương Quý San.Nàng là đệ tử của hắn thì sao chứ.Nếu như danh phận sư đồ có thể nhận thì cũng có thể xóa được.Quan trọng là hắn không nên ghen tuông mà nên tin tưởng vào nàng.Thổ lộ,nói thẳng tình cảm của mình với nàng là điều tốt nhất,…

 

Độc Cô Ẩn trở về

    Nhanh chóng lên đường trở về Châu Thành,vừa về đến trang,Võ Văn Ẩn gặp quản gia liền hỏi ngay tin tức của Quý San.Người này là Trần Cung,làm quản gia cho nhà Độc Cô kể từ khi Trang Viện mới thành lập.Có rất nhiều ân tình với gia đình,cũng là người thân cận nhất của Độc Cô Thị lúc còn sống.Khi được hỏi,Trần Cung đáp: “Công tử có điều không biết,Quý San đã lấy Trịnh Công Tử của Trịnh Gia từ hơn mười ngày trước rồi”.

 

Trịnh Văn Đoàn và Dương Quý San

    Vừa nghe xong câu đó Độc Cô Ẩn chết lặng đi như có sấm nổ bên tai.Tại sao cơ chứ ?.Cảm xúc dâng trào lên trong lòng. Hắn trách nàng quá vô tình,rồi lại trách mình bỏ rơi nàng khiến nàng sa vào tay kẻ khác..Kể từ ngày Độc Cô Ẩn tức giận bỏ đi giữa đường,Trinh Văn Đoàn mừng lắm,hắn như nhổ được cái gai trong mắt.Quyết tập trung tranh thủ thời gian này để đoạt lấy nàng.Quý San thực ra cũng buồn rầu trong vài ngày kể từ khi sư phụ bỏ đi,nhưng nàng cũng chỉ là một tiểu cô nương mới lớn,đượcTrịnh Văn Đoàn quan tâm che chở liền cảm động rồi quyết định làm dâu nhà họ Trịnh..Laị nói về Võ Văn Ẩn sau khi nghe tin Quý San người mình yêu đã cưới họ Trịnh,buồn rầu trong vài ngày,rồi quyết định từ bỏ huyện Châu Thành.Hắn không muốn nhìn thấy cảnh Dương Quý San ngày ngày bên kẻ khác..Hắn cho triệu tập mọi người trong Trang rồi ra quyết đinh giải tán,chia đều tài sản trong trang cho từng người.Kể từ khi Độc Cô Thị chết,các lão bá anh em trong trang cũng đã có lòng muốn thoát li,không muốn tôn một đứa trẻ như Độc Cô Ẩn làm chủ,nhưng vì còn sợ lưỡi kiếm của chàng nên vẫn chưa dám làm loạn.Nay hay tin này thì đúng là cơ hội ngàn năm có một,lập tức rủ nhau làm lọan nên,chia chác,tranh giành trong vài ngày.Tài sản bao năm xây dựng Độc Cô Trang của Độc Cô Thị đã bị tranh đoạt phân tán hết.Người trong trang rời đi hết,chỉ còn lại duy nhất Độc Cô Ẩn và quản gia Trần Cung là rời đi sau cùng.Trần Cung rưng rưng nước mắt nói:”Công tử ,ta tôn trọng quyết đinh của cậu,sau này cậu xin nhớ bảo trọng,có cần sai bảo việc gì,xin cứ đến tìm lão phu,ta sẽ mãi mãi phục vụ cho Độc Cô Gia đời đời kiếp kiếp!!”..

    Độc Cô Ẩn thấy cảnh nhà mình tan hoang bởi quyết định của mình thì càng đau khổ hơn.Vì chữ tình mà hắn mất tất cả,mất những người thân yêu quanh mình,mất cơ nghiệp mà bao năm qua cha hắn xây dựng,câu nói của gia gia trước lúc chết vẫn con văng vẳng trong đầu hắn”Nhất định phải làm cho Độc Cô Gia vang danh thiên hạ”….Hắn thét lớn, rồi dùng mồi lửa thiêu sạch hết tất cả mọi thứ còn lại trong trang.Đời hắn đã dính phải tâm ma.Từ này về sau không còn gì nữa.Sau đó,xoay người rồi dời đi trong biển lửa….

 

Nếu như không có nàng-Đời ta hóa tâm ma

 

Hãy quên đi tất cả

    Kể từ đó trên giang hồ đã xuất hiện một ác ma,kiếm của hắn đã nhuốm máu biết bao nhiêu vị anh hùng hảo hán trên giang hồ.Người này chính là Độc Cô Ẩn.Hắn đi khắp nơi uống rượu giải sầu,người ta nhận ra hắn rồi chỉ trỏ, mỉa mai,chê cười. Độc Cô Ẩn vốn trầm tĩnh từ khi bị tâm ma hoành hành thì hay tức giận,rút kiếm lấy mạng tất cả những kẻ dám khinh thường mình để trút giận.Từ đó kẻ thù của hắn mỗi ngày một nhiều thêm.Nhưng kéo đến bao nhiêu cũng đều mất mạng dưới kiếm của hắn.Đừng nói là một tốp hay một nhóm người,ngay cả thiên binh vạn mã cũng không phải là đối thủ của hắn.Việc này thậm chí còn kinh động đến cả Triều Đình.Nguyên là quan lại cũng thường hay áp bức dân chúng trên đường hắn đi,nên kẻ nào xấu số mà gặp phải thiếu hiệp nhà Độc Cô cũng đều bị hắn cho tỏi hết :).Triều đình tuyên bố trao thưởng hậu hĩnh cho ai lấy được đầu của hắn, lên đến 100 vạn lượng vàng . Không dừng lại ở đó Độc Cô Ẩn còn ngông cuồng tuyên bố rằng :” Cả đời ta chưa từng bại dưới tay bất kì ai,chỉ cần một kẻ có thể làm cho ta 1 lần giơ kiếm chống đỡ thôi, cũng đã đủ để cho lão nhân gia mỉm cười chấp nhận mình bại rồi“.Từ đó trên giang hồ,người ta thay vì xưng Độc Cô Ẩn,thì gọi hắn là: Độc Cô Cầu Bại

 

Ác ma Độc Cô Ẩn

 

Các ngươi đều phải chết.

     Độc Cô Cầu Bại còn có thêm tài giỏi chơi Đàn Cầm ,lúc nhỏ hay chơi trộm đàn của các ca nữ trong trang.Cha hắn không thích liền cấm hắn chơi đàn,sợ ảnh hưởng và xao nhãng đến việc học.Sau này khi cha chết,hắn mới bắt đầu chơi lại và tìm hiểu kĩ hơn về âm học.Sau khi bắt chước chơi chán các bài hát mình thích thì bắt đầu tự sáng tác viết ra những giai điệu của riêng mình.Tiêu biểu như bài:muôn đời một tiếng cười,mộng ảnh hoa,tạo hóa đang trêu đùa ta….Được rất nhiều người yêu thích và khen ngợi.Sau bao năm lưu lạc giang hồ,hắn vẫn luôn bồi hồi nhớ lại cảnh hắn chơi đàn,còn dương quý san thì thổi sáo,tấu lên những bản anh hùng ca làm da diết lòng người.Đêm này trăng sáng,sau khi giết vài trăm tên ngốc tự dẫn xác đến sơn cốc của hắn, hắn lại dưng dưng nước mắt mang đàn ra ,làm thêm hớp rượu rồi ngồi trên ngọn núi nhìn xuống thác nước.Quang cảnh phong thanh,gió mát, bắt đầu gảy đàn trong tiếng gió.Tiếng đàn réo rắt,trầm bổng,giai điệu dần loạn nhịp đi vào mê cung bế tắc rồi lại dần dần thoát ra êm dịu nhanh chậm dận đều,làm con người ta khoan khoái.

 

Kỉ niệm cùng nhau

 

Gảy đàn luyện kiếm

 

Làm một khúc cho đỡ nhớ nàng

   Bỗng dưng có tiếng sáo cất lên hòa vào trong gió, hắn bất giác giật mình lặng đi vài giây,rồi lại bắt đầu chơi tiếp,cất lên bản tình ca da diết lòng người ngày nào.Rồi kết thúc trong nước mắt.Phải rồi,chính là nàng,không thể là ai khác được.Hắn tung mình bay lên,vượt qua ngon thác phía trước,theo hướng tiếng sáo vừa cất lên kia, bóng dáng của một nữ tử,mảnh mai và quen thuộc phát hiện có người đang bay đến liền xoay người bỏ chạy.Nào có dễ dàng như vậy,Độc Cô Cầu Bại tăng tốc,hai tấc,rồi một tấc,cuối cùng ôm chầm lấy nàng.Bao nhiêu nhớ thương và đau khổ dường như được bù đắp bằng sự ấm áp này.Cơ thể kia bỗng lặng đi vài giây,rồi bất chợt xoay người lại tát thật mạnh vào mặt hắn.Mặt hắn lật sang một bên rồi bất ngờ xoay lại mở to mắt nhìn nàng.Trước mắt hắn không phải Dương Quý San mà là một nữ tử khác..

 

Phả rồi chính là nàng

 

“Nàng ở đâu?”

 

Bị phát hiện rồi,chuồn thôi

 

ĐộcCô Ẩn bay đuổi theo.

 

 

 

Chạy đâu cho thoát hả em 😊

“Ngươi là ai”.Độc Cô Ẩn hơi bất ngờ.

“Ta chỉ tình cờ đi dạo qua đây,nghe thấy tiếng đàn hay ,tiện sẵn có sáo nên muốn chơi cùng,..”Nữ tử kia đung đưa trái phải ,tiện tay,ngắt một ngọn cỏ cầm trong tay,cúi xuống xem, rồi trả lời.Giọng của nàng nghe réo rắt,mát mẻ như một dòng suối vậy.

“Tên gì?”.Hắn nhìn nàng chằm chằm, hỏi ngắn gọn, cộc lốc như hỏi cung vậy.

“Tiểu Lan”.Nàng cũng đáp ngắn gọn,rồi đưa mắt nhìn lại hắn.

“Thổi sáo hay lắm” Nàng hơi bất ngờ khi được hắn khen.Tên này dọc đường nàng theo dõi,luôn lạnh lùng ít nói.Mặc dù là một mỹ nhân nam đi đường khiến nhiều cô nương liếc trộm,nhưng mang vẻ trầm nặng,lãnh khốc nên bất cứ ai cũng không dám nhìn thẳng hắn chứ đừng dám đến gần làm quen.Hắn đến bất cứ quán ăn hay khách sạn nào không khí,nhiệt độ cũng trở lên căng thẳng, băng giá.Ngoài trời thì nắng gắt mà những người trong khách quán ngồi gần hắn vẫn run cầm cập,vã mồ hôi lạnh,..

 

Tử Lan theo dõi Độc Cô Ẩn

 

Tên này chạy đâu rồi 😅

 

Hoàng tử băng giá :Muốn sống thì đừng làm phiền ta

 “Sau này thường hay đến đây chơi cùng ta được không”.Độc Cô Ẩn lại tiếp tục.

 Rồi xong,nữ tữ hơi ngập ngừng rồi nhanh chóng,nghiêng đầu dõng dạc nói:

 “Hảo, Sau này bổn cô nương sẽ thường đến đây cùng ngươi chơi đàn”..

   Ngoại giao thêm vài câu rồi nàng nói đang có việc cần làm,sau đó thi triển khinh công dời đi.Nhìn thủ pháp có vẻ hơi quen mắt 🤔 nhưng mà hắn cũng chẳng quan tâm,quan trọng là sau này đã có bạn tâm giao cùng hắn đàn tấu nhạc là tốt rồi.🤒

    Nguyên lai,nữ tử này tên đầy đủ là Ninh Tử Lan,Là con gái độc nhất của giáo chủ ma giáo.Nàng nghe nói trên giang hồ có xuất hiện một tên gọi là độc cô cầu bại ,chẳng những đã giết chết nhiều môn hạ,anh em trong giáo.Lại còn ngông cuồng tuyên bố,thách thức ai có thể khiến hắn đưa kiếm về phòng thủ..Nên quyết tâm tìm đến trừ khử người này,vốn nàng có mang theo vài trăm thuộc hạ.Buổi chiều nay có tập kích hắn nhưng đều không thành mà rủ nhau về chầu trời cả.May mắn nàng thận trọng chỉ dám đứng ngoài quan sát xem năng lực của đối thủ như thế nào trước thôi.Độc Cô Ẩn lúc đó đang đi thì bị đoàn người vây hãm lại.Hắn cũng chả thém liếc mắt một cái hay rút kiếm,cứ tiếp tục đi như bình thường.Bon kia sợ quá vừa đi vừa lùi,rồi kẻ chỉ huy thét một tiếng tất cả cùng lên.Hắn mới rút kiếm sử dụng thế phá kiếm thức.Khiến tất cả đều bay ra đổ gục xuống đất.Kẻ nào cũng bị đâm phải nơi yếu hại mà chết bất đắc kì tử.

 

Phá Kiếm Thức (Hình ảnh chỉ mang tính minh họa).

     Kẻ cầm đầu sợ quá tiếp tục hét lớn,cho hết nhóm này đến nhóm khác đông hơn,đồng lọat xông lên.Lúc này hắn mới mỉm cười rồi thi triển thân pháp nhanh tột độ nhưng trông vẫn như đi bộ rong chơi.Rút kiếm vung vẩy như cầm roi,luồn lách nhiều vòng trong hơn mấy trăm người.Nhìn dáng vẻ hắn giết người mà vẫn tiêu sái,đẹp mê hồn,giống như là hắn đang chơi trò gì đó với đám nhóc,trẻ con gần nhà chứ không phải đang chiến đấu.Chỉ trong độ vài phút,mấy trăm tên kia đều đã bỏ mạng.Kẻ cầm đầu lúc đó sợ quá,chân tay luống cuống không biết làm thế nào,đành rút kiếm đâm vào bụng tự tử cho nhanh,vì đã có tử lệnh,quay về gặp nàng thì cũng chết.Hắn nhìn tên kia tự tử rồi thở dài một tiếng,rồi xoay người đi,thế là xong mạng mấy trăm người của nàng.Kì lạ là người hắn,quanh thân cũng không vấy lấy một tí máu hay vết bẩn nào.Quần áo vẫn sang trọng và lịch sự như vừa chuẩn bị đi tiệc xong.

 

Anh rất ngầu.Bon mày đều phải tỏi hết!!
(Hình ảnh chỉ mang tính minh 😁 ).

    Ninh Tử Lan là một nữ tử có da thịt trắng như tuyết,ánh mắt thâm thúy của nàng chuyển động cũng rất cuốn hút khiến người ta nhìn một lần lại muốn nhìn thêm lần nữa xem trong ánh mắt ấy có chứa hàm ý gì.Miệng nhỏ anh đào ,cái mũi thì vểnh lên.Thật là toàn mỹ.Tuổi của nàng khoảng tầm hai tư,hai năm tuổi,cũng tầm tuổi Độc Cô Ẩn lúc đó.Thân hình,vóc dáng thì có lồi,có lõm ,đi trên đường phát ra một vẻ phú quí,thật khiến người ta phải chú ý mà hâm mộ.Sau lần đó,nàng thường đến chơi đàn ,tấu nhạc cũng Độc Cô Ẩn.Ban đầu vẫn có ý muốn mưu hại chàng nhưng dần dần cũng dần bỏ ý định đấy.Vì quý mến và cảm phục con người này.Hắn thực sự rất tốt ,không đáng ghét như mọi người tưởng tượng…

 

Một thân Hồng Y làm gợn lòng ta.

 

 

 

 

 

 

 

     Một hôm,Độc Cô Ẩn bị trúng độc vì có người lén bỏ độc vào rượu.Chàng bắt đầu lảo đảo,ngay lúc đó bàn ghế bên cạnh đổ xuống.Những kẻ tập kích chàng mau chóng cởi bỏ ngụy trang đứng dậy,buông vũ khí chuẩn bị tấn công chàng.Chết tiệt,chàng bắt đầu bình tĩnh lại,phát hiện không thể dùng nội công,có lẽ là do hiệu quả của chất độc này.Cũng may là Độc Cô Cửu Kiếm là lấy kiếm làm chủ chứ không phải khí..Chàng từ từ buông kiếm xuống nghênh đón đối thủ.Có khoảng vài chục tên xoay quanh chàng.Một tên trong số chúng dùng giáo bay đến đâm thẳng hướng chàng,Độc Cô Ẩn lộn một vòng theo hướng giáo đâm rồi cầm ngược kiếm cắt ngang yết hầu đối phương.Bình thường,hắn có thể nhìn thấy đường giáo rồi thi triển tâm pháp đánh vào sơ hở của tên đó ,giết hắn một cách ngắn gọn hơn,nhưng mà tình trạng hiện giờ thì không thể làm thế được. Những tên còn lại thấy độc cô cầu bại vẫn còn sức giết người thì hơi lo sợ.Không dám khinh thường,tiếp tục 3 tên cầm đao xông lên.Độc cô ẩn cũng xông lên,trông giống như là kẻ không có sức lực đang liều mạng,rồi bất ngờ huơ kiếm biến chiêu.Chỉ một chiêu tung ra đã kết thúc mạng của 3 tên này.

 

(Hình ảnh cũng chỉ lại mang tính minh thôi,yêu cầu người xem cũng đừng tưởng tượng quá 😏 )

 

(Hoặc hãy tưởng tượng theo cách của bạn! ).

     Những tên còn lại hoang mang,lo sợ thêm,tên cầm đầu thấy vậy bèn quát nói”đừng sợ hắn chỉ liều mạng và may mắn thôi”,tất cả cùng rút binh khí xông lên cho ta.Bọn chúng xông lên ,Độc Cô Ẩn bị trúng độc nên hơi mệt,hắn đứng thẳng người giữa tửu lâu,chả thèm thủ thế,giống như con thú chuẩn bị chờ chết.Nhắm mắt lại chờ bọn kia tới gần rồi tung người lên sử dụng phá tiễn thức.Bọn kia trong nháy mắt hét toáng lên,lăn ra đất,máu chảy đầm đìa đưa tay ôm mặt,Hóa ra chúng đã bị chọc mù hết cả hai đôi mắt.Độc Cô Ẩn sau khi sử dụng chiêu thức mệt quá ,ngồi thở khoảng 10 giây rồi mới xách kiếm ra từng hướng giết chết bọn chúng.Chàng cố gắng lê bước về khách điếm nơi chàng đang ở trọ,rồi đổ gục ngất đi giữa phòng.

     Ninh Tử Lan hôm nay có hẹn chơi đàn với Độc Cô Ẩn,ngồi chờ mãi ở chỗ hẹn mà không thấy hắn tới.Hay là chàng đến muộn,chờ thêm một lúc nữa thì nàng không thể đợi thêm được nữa mà đến thẳng khách điếm nơi hắn ở.Đến nơi thì thấy Độc Cô Ẩn đang nằm trên giường thở hổn hển,người chảy nhiều mồ hôi.Nàng sợ quá bèn thay hắn lau,hỏi ra mới biết là bị tập kích và trúng độc.Nàng bèn ở lại cơm nước,chăm sóc hắn ngày hôm đó.Qua đến hôm thứ hai thì triệu chứng càng nặng thêm,trán hắn sốt như đổ lửa,hơi thở ngày càng gắt và nặng.Không ổn rồi”Để ta đi kiếm đại phu giúp ngươi”.Đại Phu đến nơi bắt mạch và quan sát đôi mắt hắn một lát thì nói”Vị công tử này đã bị trúng độc,chỉ trong 3 ngày nếu không có thuốc giải sẽ chết mà không thể cứu được nữa.Hôm nay đã là ngày thứ hai,thần chí bắt đầu mê man rồi”.Ninh Tử Lan yêu cầu đại phu cứu hắn,hết bao nhiêu tiền cũng được.Đại phu đó cho biết là “phương thuốc để trị độc này cần một thêm vị thuốc rất quý tên là Bách Kì Tán 30 năm tuổi,ở chỗ lão phu không có,mà phải đi xa mới mua được.Bây giờ,cho dù là cho người đi mua ngay cũng không kịp.Nhưng ở trên đỉnh Tuyết Sơn gần đây thì lại có,có điều ở đó hay xuất hiện dị thú,người vào nơi này thường bị chết mà không ra được.Bây giờ trời đã tối,lại đang gió lớn thế này,e rằng..”Ninh Tử San không để Đại phu nói hết ,bèn nói : “để ta đi ngay,ngươi ở đây thay ta chăm sóc hắn”.Nàng không hiểu sao giờ đây có một lí do nào đó mà nàng không thể để Độc Cô Ẩn chết được,phải cứu hắn bằng bất cứ giá nào..

 

Nguyện một đời sóng gió vì chàng

     Đỉnh Tuyết Sơn quanh năm tuyết trắng phủ trắng xóa.Trời lạnh gió lại lớn khiến người ta càng cảm thấy rét lạnh đến thấu xương.Ninh Tử Lan tay cầm cây đuốc,hơi cúi đầu về trước đi theo hướng gió.Sắp đến nơi có Bách Kì Tán mà Đại phu chỉ rồi..Đến nơi,nàng chợt thấy một bụi thảo trắng phát sáng trong đêm,trên cây còn có mấy nụ hoa đang nở rực rỡ,thời tiết gió lạnh mà nó cứ như là đang sảng khoái đón ánh nắng ban mai vậy,..Đúng như đại phu mô tả,nàng ngắt đủ rồi lấy vài nắm dự phòng cất vào tay nải.Đang đinh quay về thì chợt phát hiện mình đã bị bao vậy bởi một bầy dị thú lạ.Trông giống như những con sói nhưng quanh mình lại phát ra ánh sáng uốn éo những ngọn lửa xanh,thân dài đến tám, chín trượng mỗi con.Ít nhất cũng phải hơn chục con đang gầm gừ,từ từ đi về phía nàng.Ánh mắt chúng đỏ như lửa hướng về phía nàng,miệng mở ra răng nanh sắc trắng như băng,nước rãi chảy xuống cũng phát sáng,phát ra âm thanh xì xèo khi rớt xuống đât,rồi lại bốc hơi sương lên, như là lớp băng phủ phía dưới rất nóng vậy.Chúng đang thèm khát, muốn nhai con mồi là nàng.Nàng cần trọng rút kiếm rồi nhảy lùi về phía sau, cố tìm một lối chạy thoát thì bị con dị thú gần đó dùng móng đánh bay nàng bật lại chỗ cũ.Chết tiệt! ngay chiêu đầu tiên đã bại rồi.Vết thương hệt như những vệt sáng ngấm vào da thịt,khiến nàng đau buốt và lạnh đến tím mặt.Giờ chỉ có cách tìm ra sơ hở giết chết một vài con mới có cách thoát.Mấy con Dị thú này cũng rất dè chừng chúng chỉ tiến lại đủ gần.Rồi dừng lại khép chặt vòng vây,gầm ghè uy hiếp,chúng muốn chờ đợi và vờn nàng đến chết chứ không xông thẳng vào cắn xé nàng ngay..

 

Grừmm!! Vào địa bàn của ta là phải chết hết..

    Lại nói Độc Cô Ẩn sau khi Ninh Tử Lan đi được một lúc thì tỉnh lại(Ai chứ anh không phải dạng vừa đâu😎) ,không thấy nàng đâu mới hay tin nàng đã lên đỉnh Tuyết Sơn hái thuốc cho mình.Chỗ đó dị thú nguy hiểm nhiều không kể xiết,hắn đã đến vài lần,thực không muốn quay lại thêm lần nào nữa.Một nữ tử như nàng ,giữa trời đêm lạnh giá như thế này mà lên đó e rằng không ổn.Không được,ta phải đi cứu nàng.Nghĩ vậy hắn cố hết sức,xách kiếm theo đi cứu nàng,mặc kệ lão Đại Phu can ngăn.

 

Ninh Tử Lan đợi ta.Hộc Hộc!

    Đi qua hai ngọn núi vẫn không thấy tung tích nàng đâu.Bỗng dưng thấy phía trước có ánh sáng cùng tiếng chó sói gầm gừ cắn xé.Chàng sốt ruột vội vàng chạy về hướng đó.Tới nơi,thì thấy tiểu Lan đang bị bao quanh bởi bầy dị thú.Trên người nàng đã xuất hiện nhiều vết thương,tay trái bị cắn không thể cử động,1 tay phải vừa đeo tảy nải vừa vung kiếm đánh bầy dị thú không cho chúng tới gần.Nhưng có vẻ tình hình không khả quan cho nắm.Nàng sắp bị làm thịt tới nơi rồi(Nàng đang như con cá đang nằm tren thớt 😥 Hic Hic!) .Độc Cô Ẩn nhanh trí dùng rượu phun vào bó đuốc làm nó cháy bừng lên,rồi ném về phía con dị thú làm chúng hoảng sợ phân tâm trong chốc lát.Chàng nhân cơ hội đó chạy vào đứng giữa bảo vệ tiểu Lan.Mấy con dị thú bị một phen hoảng hồn.Quay lại thấy có thêm Độc Cô Ẩn,chúng trở lên tức giận,gầm rú,nhào lên tấn công chàng.Độc Cô Ẩn tuy là người trúng độc sắp chết nhưng tay chàng còn cầm vững kiếm,sau lưng lại là tiểu Lan lên quyết không để điều gì làm hại nàng.Khoảng cách chỉ còn 1 trượng rồi nửa trượng,hắn bắt đầu sử dụng thế phá tiễn thức muôn vàn đất đá ở đó được Độc Cô Ẩn mượn dùng để làm ám khí bắn ra làm cản bước dị thú,trong tình trạng nội công không còn,thân pháp không được nhanh như trước hắn đành phải sử dụng kiếm kết hợp nhiều chiêu thức biến hóa làm rối loan đối phương.Tiếp theo là phá trưởng thức để nhắm vào hướng con dị thú chàng phát hiện có nhiều sơ hở nhất.Con vật lảo đảo,bước đi rối loạn,gần như không còn thế phòng bị ,trong nháy mắt chàng dẫn tiểu lan theo hướng đó rồi tập trung hết mình thi triển Phá Khí Thức chiêu thức mạnh nhất trong độc cô cửu kiếm mà chàng mới ngộ ra gần đây,nhưng chưa có cơ hội sử dụng. Đường kiếm biến ảo tuy không kèm theo nội lực nhưng cũng tạo ra một sức công phá kinh người,tiếp theo là tiếng nổ lớn sau khi kiếm thức được thi triển.Con vật đáng thương bay ra xa chín trượng,nằm ập xuống như một đống xương bọc da.Công lực cả đời nó tu luyện ở Tuyết Sơn bị phế sạch,tuy chưa chết nhưng dường như không thể đứng dậy lúc này.

 

Phá Khí Thức

 

 

 

 

 

 

     Trong lúc rối loạn,hắn kéo tay tiếu lan chạy theo hướng đó phá vòng vậy.Hai người chạy khỏi Tuyết Sơn,Độc Cô Ẩn bất chợt ngã gục xuống,hắn đã cố sức,nao lực quá nhiều trong khi đang bị trúng kịch độc.Tiểu lan sợ quá giơ tay đỡ lấy hắn,”Đừng chết,ta đã hái thuốc mang về cho ngươi rồi,chỉ một chút nữa thôi ngươi sẽ khỏe”.

 “Sao ngươi lại ngốc như vậy.Mạng của ta làm gì đáng để ngươi phải mạo hiểm như vậy chứ” hắn hổn hển,thều thào nói như những lời của người hấp hối sắp chết.

 “Không được,ta đã yêu chàng rồi,ta quyết không để ngươi chết” tiểu lan òa khóc mà ôm lấy hắn nói. Độc Cô Ẩn nghe thấy vậy mà nghẹn trong lòng,hắn cám thấy thật hạnh phúc.Hắn tưởng rằng sẽ phải sống đau khổ trong cô đơn và hối hận suốt quãng đời còn lại.Nhưng bây giờ hắn đã có nàng,nếu như còn được sống hắn sẽ quyết lấy nàng về làm vợ.Dùng toàn bộ quãng đời còn lại để cùng làng ngao du thiên hạ,chung sống hạnh phúc.Dùng toàn bộ bản lĩnh để bảo vệ nàng an toàn, không cho kẻ nào có thể làm hại nàng.Ngay sau đó hắn gục đi mê man không biết gì nữa…

    Thật may mắn,mạng của độc cô cầu bại cũng rất lớn,đại phu cho biết hắn chỉ vì quá sức vận động mà ngất đi ,còn chất độc vẫn chưa đủ thời gian để giết chết hắn.Dùng thuốc xong đến ngày mai thì tỉnh lại.Từ đó, Độc Cô Cầu Bại rửa tay gác kiếm,tránh xa mọi ân oán giang hồ.Cùng Ninh Tử San kết hôn,kết thành cặp trai tài gái sắc,cùng nhau ngao du thiên hạ,hạnh phúc trọn đời, tấu lên khúc hùng ca Muôn Đời một tiếng cười – Thành Anh Tú chưa sáng tác : ) ….(hết).

 

Cảnh đẹp : Uyên Ương Hồ Điệp kết hôn.

 

Bên nhau hạnh phúc.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*